Tả cảnh dòng sông Hương - Văn mẫu lớp 5

Đề bài: Hãy tả con sông Hương thơ mộng

Gợi ý làm bài:

 

1. Bài văn mẫu số 1

Về với đất cố đô, là về với miền đất của sự tinh tế nhẹ nhàng mà duyên dáng của chiếc nón bài thơ và tà áo dài tím biếc tung bay trong gió, là về với kinh thành Huế tráng lệ năm xưa với nhã nhạc cung đình nổi danh, và cũng là về với dòng sông Hương thơ mộng đã làm say đắm bao người.

Sông Hương là một dòng sông nức tiếng trong thi ca, sông xuất hiện từ “Ca Huế trên sông Hương” của Hà Ánh Minh đến “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc Tường hay rất nhiều tác phẩm khác. Có lẽ vì vậy mà có những người chưa từng đặt chân đến Huế cũng đã mường tượng ra được hình ảnh đẹp đẽ của dòng sông, thế nhưng phải trải nghiệm rực tiếp ngắm nhìn rồi ta mới thấy hóa ra bao nhiêu mỹ từ vẫn là không đủ để nói về dòng sông này. Sông như một dải lụa mềm mại uốn quanh ôm trọn lấy thành phố Huế thân yêu. Sông là một người mẹ hiền dịu vì mặt nước phẳng lặng và êm đềm ngày này qua tháng khác, nước sông trong vắt in bóng từng áng mây lãng du trên bầu trời quang đãng; sông bắt nguồn từ dãy Trường Sơn, sông mang cả hơi thở nhiệt đới từ những cánh rừng hùng vĩ từ phương xa về với miền đất này, do đó mà sông vừa mang vẻ nên thơ trữ tình trong thơ văn mà cũng vừa mang vẻ kì vĩ đặc biệt. Vào những ngày hè rực lửa, ánh mặt trời chiếu xuống làm mặt sông lấp lóa như dát bạc, cùng lúc đó sắc đỏ bỏng cháy hòa cùng sắc tím dịu dàng của bằng lăng xâm chiếm không gian, cứ một cơn gió vụt qua là bao nhiêu cánh hoa khẽ rung rinh rơi xuống mang lại sự thơ mộng thu hút. Nhưng sông Hương cũng sẽ hòa tan vào những dòng sông đẹp khác trong tâm tưởng của người viễn khách nếu như anh ta không ngồi trên thuyền rồng nghe ca Huế. Dòng sông lúc này là một tấm vải nhung đen huyền bí với ánh trăng sáng tròn trịa sáng lung linh dập dềnh theo làn nước, khung cảnh lãng mạn kết hợp với tiếng hát, tiếng đàn của người nghệ sĩ sẽ làm tâm hồn ta được thả lỏng xuôi theo dòng nước, lạc đến những thế giới đầy mộng mơ trên sông Hương.

Em rất yêu sông Hương, sông không chỉ mang lại giá trị văn hóa mà còn là địa điểm thu hút khách du lịch bậc nhất tại Huế. Nhờ có sông Hương mà hình ảnh của Huế lại đẹp hơn, thơ mộng hơn trong mắt khách du lịch thập phương.

2. Bài văn mẫu số 2

Xuân đến, nhà nhà đều tất bật với việc mua sắm Tết. Dòng sông Hương thơ mộng của quê hương tôi cũng hòa vào nhịp sống rộn ràng đó.

Một buổi sớm đầu xuân, tiết trời se se lạnh, sông Hương đang còn nằm ngái ngủ giữa phố phường sôi động. Dòng sông bình lặng trôi, làm gương cho những cô mây, chị gió soi mình. Mặt sông khoác một màu áo xanh lam, điểm thêm vài sắc màu sặc sỡ của những bông hoa mới nở. Bên trên dòng sông là bầu trời xanh và cao vút. Bầu trời sáng nay xanh và cao hơn vì được gội rửa bởi cơn mưa bụi tối hôm qua. Sông Hương trầm ngâm nhìn phố xá bằng đôi mắt trong sáng. Mọi ngôi nhà trên phố đều được trang trí bởi một màu đỏ thắm tươi tắn của ngói mới, của những câu đối hay và của màu áo mới của những cậu bé, cô bé tinh nghịch. Mỉm cười, dòng sông sung sướng nhìn cuộc sống thanh bình phía trên. Từng gợn sóng nhỏ trên mặt sông cũng nhảy nhót vui vẻ hẳn lên. Ngay cả những chú cá dưới sông cũng bơi lướt, nhảy múa tưng bừng. Hai bên sông, hàng phượng già đứng nghiêng mình in bóng dưới dòng sông. Từng chiếc lá tươi xanh ve vẩy đùa với gió. Hàng cỏ lim dim ngủ đang khẽ ấp ủ vài hạt sương trong trắng. Những tia nắng nhỏ nhắn chạy nhảy, nô đùa vui vẻ trên mặt sông. Trời trưa dần, sông Hương được sưởi ấm bởi ánh nắng ấm áp của bác mặt trời. Dòng sông thay bộ áo xanh thẫm nổi bật. Phố xá bỗng trở nên yên tĩnh, trầm lặng. Hóa ra mọi người đang nghỉ trưa. Sông Hương cũng khép đôi mắt to tròn ngủ giữa sự bình yên của ban trưa. Chỉ trong chớp mắt, bác mặt trời đã chuyển dần về hướng tây. Hoàng hôn từ từ lướt qua. Và tia nắng vương vấn hôn nhẹ vào đám cỏ non rồi theo nắng chiều tàn dần tan vào không gian vô tận. Dòng sông nhanh khoác lên mình tấm áo cam vàng dịu mắt. Mọi thứ chìm vào một màu tím nhạt đặc trưng của Huế. Đêm xuống, sông Hương trở nên lộng lẫy trong bộ váy dạ hội đen pha thêm ánh đèn đủ màu sắc. Mọi người lại kéo nhau đi dạo phố, tập thể dục và ngắm cảnh. Từng ánh đèn ven bờ sông lần lượt được thắp lên. Sông hương lại nghỉ ngơi sau một ngày vui chơi.

Ôi, dòng sông mới đẹp làm sao! Dù mai này có đi đâu xa tôi sẽ không bao giờ quên sông Hương, dòng sông đã cho tôi nhiều kỉ niệm đáng nhớ.

3. Bài văn mẫu số 3

"Con sông dùng dằng con sông không chảy,

Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu"

Nhắc đến Huế, có lẽ người ta sẽ nhớ ngay đến một sông Hương dịu dàng, nữ tính mà trầm mặc trong lòng vùng đất cố đô. Em vẫn còn nhớ lần đi tham quan Huế năm ngoái, bản thân được tận mắt ngắm nhìn và cảm nhận dòng sông xứ mộng mơ.

Sông Hương là con sông lớn chảy giữa lòng thành phố Huế, nổi tiếng với vẻ đẹp nên thơ, hữu tình. Sông được hợp thành từ hai con sông Tả Trạch và Hữu Trạch. Nhìn bao quát, sông Hương như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua khu vườn Vĩ Dạ với những thảm cỏ xanh tươi, quàng lên ngôi chùa Thiên Mụ cổ kính, ôm lấy sông Bạch Yến để lãng đãng phiêu du cùng gió mây.

Nước sông Hương xanh ngắt một màu ngọc bích. Mặt hồ trong in cảnh mây trời. Những gợn sóng nhỏ lăn tăn cứ lần lượt nối đuôi nhau như chơi trò đuổi bắt, dạt vào bờ rồi lại tiến ra xa. Dọc hai bờ sông là những thành quách rêu phong, những phố xá cổ kính, những vườn cây xanh mướt, những chùa tháp trầm mặc,... bóng lồng bóng in xuống mặt nước phản chiếu lung linh làm cho dòng sông đã yêu kiều càng trở nên hữu tình. Nổi bật trên nền xanh của dòng sông Hương là cây cầu Tràng Tiền duyên dáng cong cong như vành trăng non. Cây cầu đỏ tươi, mềm mại như một sợi chỉ đỏ nối đôi bờ lại gần nhau hơn. Đứng trước dòng sông Hương yên bình, em như nghe thấy mùi vị và hương thơm của muôn vàn cỏ cây hoa lá thảo mộc nhiệt đới, tất cả nên mùi thơm ngát hương đặc trưng cho con sông.

Sông Hương đẹp, ở mỗi thời điểm khác nhau trong ngày, sông lại mang những vẻ đẹp khác. Ban ngày, sông Hương mang vẻ đẹp bình yên, thơ mộng. Dòng sông xanh màu ngọc bích, trong vắt như chiếc gương trong phản chiếu quang cảnh thành phố dưới mặt nước êm ả và lung linh dưới ánh nắng mặt trời lấp lánh. Khi hoàng hôn buông xuống, sông Hương như được thay tấm áo mới, sông khoác lên mình tấm áo màu vàng cam ấm áp ánh hoàng hôn. Không gian như chìm sâu vào yên vắng. Và khi màn đêm buông xuống bao phủ dòng sông, trong đêm tối tĩnh mịch, giọng hò Huế nào lại được vang lên ở mỗi khoang thuyền lững thững trôi. Cầu Tràng Tiền lên đèn, toả ra những ánh đèn lung linh rực rỡ sắc màu, chiếu sáng cả một vùng sông.

Sông Hương đã gắn bó mật thiết với với đời sống văn hoá của người Huế nơi đây. Các hình thức sinh hoạt văn hoá truyền thống như nghe ca Huế trên sông, đua thuyền, thả đèn, cũng chính trên dòng sông này mà được khởi xướng. Em thích những buổi tối yên lành, trăng thanh gió mát, lênh đênh trên con thuyền, nghe những khúc dân ca Huế, nghe những nhã nhạc cung đình Huế, những khúc Nam Ai, Nam Bình da diết như gọi về cả một miền tâm hồn Huế chân tình, thắm thiết, nặng sâu.

Sông Hương trở thành biểu tượng của Huế có lẽ bởi lẽ đó. Sông Hương đẹp trong mắt em, đẹp trong mắt du khách trong và ngoài nước. Và em chợt băn khoăn sông Hương phải chăng chính là điệu tâm hồn xứ Huế, tâm hồn con người Huế rất mực dịu dàng, thiết tha?

4. Bài văn mẫu số 4

Đất nước Việt Nam có mạng lưới sông ngòi dày đặc với rất nhiều các con sông nổi tiếng như sông Hồng, sông Mã, sông Tiền… nhưng nếu nói đến dòng sông mang vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng thì phải kể đến sông Hương.

Sông Hương bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn, chảy qua các tỉnh thuộc Thừa Thiên – Huế mang theo hương thơm của những cánh rừng già cùng những thảo nguyên rộng lớn. Từ xa nhìn lại, dòng sông Hương giống như một dải lụa đào mềm mại vắt ngang qua thành phố Huế. Sông Hương được mệnh danh là dòng sông thơ mộng và trữ tình, quả thật là vậy bởi bốn mùa trong năm, mùa nào sông Hương cũng mang một vẻ đẹp khác biệt.

Đông đến, bầu trời mang một màu xám nhạt, trên mặt sông thấp thoáng những làn khói nhẹ nhàng bay lượn. Sông Hương khoác lên mình bộ áo màu tro cổ kính, hòa mình vào làn mưa bụi, lắng nghe những âm thanh chuyển mình của vạn vật chuẩn bị hồi sinh. Xuân về, sông Hương thay chiếc áo màu tro xám cũ, thay vào đó là chiếc áo màu hồng đào dịu dàng, thơ mộng. Trong không khí đón xuân tươi vui, hạnh phúc, sông Hương dường như cũng trở thành một cô thiếu nữ e thẹn.

Hè đến, sông Hương lại điệu đà khoác lên mình chiếc áo màu thiên thanh xinh đẹp, lơ đãng ngắm nhìn những cây hoa phượng cùng bằng lăng nở tím cả một vùng trời. Cảnh vật hai bên bờ lúc này mới thơ mộng làm sao! Những cây hoa bằng lăng nở tím thẫm xung quanh sông, thỉnh thoảng lại thả rơi những cánh hoa như những chú bướm xuống làm mặt sông lăn tăn gợn sóng. Ánh nắng mặt trời vàng óng chiếu xuống dòng sông thơ mộng làm nó lấp lánh như được dát vàng. Mùa hè qua đi nhường chỗ cho mùa thu bước đến. Những buổi chiều mùa thu chúng ta rất dễ bắt gặp hình ảnh những cô sinh viên trong bộ áo dài trắng cùng những chiếc nón dạo bước xung quanh bờ sông. Trong ánh hoàng hôn rực rỡ, hình ảnh những cô gái cứ như thục như mơ làm say đắm biết bao người. Mùa này, lá của những cây bóng mát bao quanh hồ đã bắt đầu chuyển sang màu vàng cam tuyệt đẹp. Những chiều mùa thu đứng trên cây cầu bắc ngang sông Hương mà nhìn xuống mặt nước lấp lánh ánh hoàng hôn chúng ta sẽ cảm nhận được rõ hơn vẻ đẹp của song sông này. Bạn đã từng một lần ngồi trên chiếc thuyền Rồng lững lờ trôi mà lắng nghe những bài dân ca đậm đà bản sắc do những nhạc công trẻ tuổi biểu diễn, hay lặng lẽ ngắm nhìn ánh trăng bàng bạc trên mặt nước sóng sánh? Em chắc chắn bất cứ ai cũng sẽ đắm chìm trong cái không gian thơ mộng khoáng đạt ấy, nghe văng vẳng từ xa tiếng chuông chùa Thiên Mụ hoặc có thể lơ đãng ngắm ngọn tháp Phước Duyên. Dòng sông Hương ở Huế được mệnh danh là dòng sông của thơ ca nhạc họa, là nguồn cảm hứng cho các họa sĩ, nhà văn, nhà thơ sáng tác ra những bài thơ, bài ca ca ngợi vẻ đẹp nơi đây.

Sông Hương là con sông đẹp và vô cùng thơ mộng, là dòng sông mà ai đã từng một lần chiêm ngưỡng thì mãi mãi sẽ không bao giờ có thể quên. Em cũng vậy, hình ảnh dòng sông Hương cùng vẻ đẹp của nó vẫn luôn in sâu trong tâm trí em từ bây giờ cho đến mãi về sau.

5. Bài văn mẫu số 5

Hè vừa rồi em cùng gia đình có chuyến đi du lịch ở Huế. Đây là chuyến du lịch đầy ấn tượng mà em từng đi. Ở Huế, em được tham quan đại nội, lăng của các vị vua xưa, đến nhà vườn An Hiên, thăm núi Ngự. Tất cả đều mang dấu ấn của một vùng đất kinh kì cổ kính và trầm mặc, mỗi một nơi em đến ở đây đều đẹp, đều thơ, nhưng em thích nhất là được ngắm nhìn dòng sông Hương chạy qua trung tâm thành phố.

Đứng trên cầu Trường Tiền bắc ngang dòng sông, em thu vào tầm mắt mình một dòng sông rộng mênh mang, duyên dáng và uốn lượn đầy nữ tính. Buổi sớm ban mai, trong bầu không khí thanh bình tuyệt diệu, dòng sông gợn những con sóng lăn tăn nhẹ nhàng như chào đón mọi người bắt đầu một ngày mới. Mặt sông xanh biếc, nước trong veo và tươi mát. Thấp thoáng trên sông là những chiếc thuyền nhỏ của người dân chài cũng đang thức giấc, chuẩn bị cho một ngày lao động mới. Màn sương giăng giắc trên không trung càng tô điểm cho vẻ huyền diệu, thơ mộng của sông Hương. Bên bờ sông là những cụ già đang rảo bước đi bộ tập thể dục buổi sáng, một vài nhóm anh chị thanh niên cũng dậy thật sớm để ra công viên tận hưởng bầu không khí trong lành. Sông Hương vào buổi sớm mai bình yên đến lạ.

Buổi ban trưa, khi những tia nắng mặt trời nô nức nhau tới Huế ngao du, sông Hương lại khoác lên mình màu áo lung linh và kiều diễm. Ánh nắng vàng tươi xuyên qua từng dòng nước tạo nên vẻ lộng lẫy cho dòng sông. Sóng nước cũng vội vã hơn trong từng đợt gió lùa. Mặt sông in bóng hàng phượng đỏ rực, in bóng những dãy nhà cao tầng hai bờ, những chiếc cầu bắc ngang và bóng những vị khách vừa ngồi nhâm nhi nước chè vừa hóng mát. Dưới mặt sông lúc này như đang có một cõi trần gian vậy, có cỏ cây, có nhà cửa và cả bóng con người.

Chiều đến, khi ông mặt trời dần thu mình lại cũng là lúc sông Hương trầm mặc nhất. Nàng Hương lúc này khoác cho mình chiếc áo của ánh vàng hoàng hôn, dòng sông tĩnh lặng mà ấm áp lạ thường. Trên cầu Trường Tiền, có mấy đôi tình nhân, một vài vị du khách cũng tranh thủ khoảnh khắc đẹp này để lưu giữ cho mình những bức ảnh kỉ niệm khi đến đây.

Với em, nếu được chọn khoảnh khắc đẹp nhất của sông Hương em sẽ chọn vẻ đẹp của dòng sông khi đêm xuống. Trên những ánh đèn lung linh, trên những con phố đông vui và nhộn nhịp, sông Hương vẫn ở đó, một mình mang đến cho Huế một vẻ đẹp rất riêng, nó không quá náo nhiệt ồn ào, cũng không quá trầm mặc. Sông Hương hoà vào lòng thành phố một nét đẹp vừa văn minh, hiện đại lại không mất đi sự cổ kính vốn có. Trên dòng sông lúc này, em nghe được tiếng vọng câu hò Huế âm vang nơi những khoang thuyền chở khách ngao du vẻ đẹp thiên nhiên Huế khi đêm về. Cầu Trường Tiền được thắp sáng với những ánh đèn rực rỡ màu sắc càng làm cho dòng sông thêm toả sáng.

Em đã từng đọc rất nhiều bài thơ viết về Huế, viết về sông Hương rất hay, và khi tận mắt chứng kiến để cảm nhận hết những vẻ đẹp của dòng sông này em lại càng yêu mến hơn nhiều. Bố em bảo dòng sông này đã cùng với nhân dân Huế trải qua bao thăng trầm của dân tộc vì vậy nó như một chứng nhân lịch sử của Huế, của đất Việt vậy. Em cảm thấy thật tự hào khi nghe điều đó, sông Hương đã cùng con người Huế làm nên một dấu ấn của vùng đất huyền thoại, làm nên vẻ đẹp văn hoá dân tộc.

Em thầm cảm ơn mẹ thiên nhiên đã mang đến cho con người những công trình tuyệt diệu. Yêu và nhớ sông Hương trữ tình, thơ mộng biết bao. Mong một ngày không xa, em sẽ có dịp trở lại Huế để ngắm nhìn và khám phá nhiều hơn về dòng sông ấy.

------Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp------

Tham khảo thêm

Bình luận

Có Thể Bạn Quan Tâm ?